Bản dịch của các thi hữu
Nhạc: Mai Ðức Vinh
Tình Ca Mai Ðức Vinh
Phổ Thơ Vương Ngọc Long
Nhạc Nguyễn Đăng Tuấn
Thơ Vương Ngọc Long
Nhạc: MaiĐứcVinh, HuỳnhCôngTrứ, LêMạnhTrùy, MinhThao, PhạmAnhDũng, NguyễnTuấn.
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Nhạc Mai Đức Vinh
Ca sĩ Bảo Yến trình bày

Quỳnh Hương 

q2 


Quỳnh Hương, đóa hoa đẹp tuyệt vời , nguồn cảm hứng của trăm ngàn văn thi sĩ . Khi hoa nở trong chùa , luôn luôn chuông chùa được gióng lên chào đón . Có bao người không có duyên đối mặt khi hoa nở , chưa có duyên nhìn cánh mỏng rung rinh giờ khai nhụy , để lạnh người cảm nỗi đớn đau của hoa khi mùi hương dịu dàng thoảng ngát . Tan hương rồi hoa khép lại dần . Đời chỉ một đêm , ngát hương chỉ một đêm.
Tôi trồng Quỳnh Hương khi vừa tuổi tròn trăng . Ông Bác cho một nhánh dài khoảng hai gang tay , ngang khoảng một tấc , dầy mọng nước như xương rồng , tôi thương lắm chỉ vì cái tên Quỳnh luôn mang theo cả đời . Ba năm dài vun bón , ngày có cái nụ đầu , cả nhà ngủ hết không ai hay hoa nở , chỉ một mình tôi học bài khuya trông thấy . Không gian thinh lặng , ngơ ngẩn hoa, ngơ ngẩn người . Có ngọn gió nào đâu mà nụ rung lẩy bẩy , từng cánh mỏng khe khẽ bung ra , nhè nhẹ bung ra . Lặng người ngắm , không dám thở mạnh sợ làm tan đi giờ phút đợi chờ vừa đến .

Lúc mãn khai là lúc mùi hương ngạt ngào tột đỉnh , bao phủ hết không gian đang có , trời ơi chìm ngộp trong hương hoa , bay bổng cùng hương hoa .
Lúc ấy Quỳnh Hoa mới cao ngạo làm sao ? phô hết bao nhiêu là nhụy , lớp này đến lớp kia màu vàng óng ả , điểm phấn nhẹ tua tủa giăng giăng , nỡ lòng nào , ai nỡ lòng nào hái ngay lúc ấy ? ? ? đồng hồ điểm hai tiếng tròn trĩnh ngày mới vừa sang . . .

Nửa đêm em đến , sáng em về
Đến như giấc mộng Xuân không đợi
Đi tựa mây trời không định nơi .
Một đời chỉ vậy sao ? Quỳnh ơi !

Hoa phi hoa, vụ phi vụ
Dạ bán lai, thiên minh khứ
Lai như xuân mộng bất đa thời
Khứ tựa triều vân vô thỏa xứ

Ngắm Quỳnh khi nở ai còn lại với Quỳnh khi tàn ? Tôi đã có nhiều lần chờ Quỳnh nở , và nhiều lần nghẹn ngào khi mọi người bỏ bàn tiệc chỏng chơ đi ngủ , mặc Quỳnh cho đến lúc Quỳnh thật sự tàn .

Bây giờ tôi biết rất nhiều loại hoa Quỳnh , đủ mầu , đủ loại , đủ cỡ nhưng không có hương . Trong lòng tôi chỉ Quỳnh Hương là mãi mãi .

Từ ngày đóa Quỳnh đầu nở , từ ngày biết người cha yêu dấu đi mãi không về , huyền thoại về đóa hoa kỳ lạ này luôn ám ảnh mãi tôi .

Nghe người bảo : Quỳnh hoa là nàng tiên mắc đọa . Người khác bảo : Quỳnh hoa là hồn ma qủy đến phá phách nhân trần . Họ hàng khuyên nên mang Quỳnh cúng vào cửa Phật. Tôi nghe lời mang Quỳnh đến chùa Vĩnh Nghiêm , Thầy trụ trì hỏi tại sao ? nghe kể lại , Thầy bảo "đừng vì những điều người ta nói mà chao đảo , trong trời đất có ngàn điều trùng hợp, lẽ trời lồng lộng nào duyên nào số , sao trách móc quy tội đóa Quỳnh bé bỏng ?
Tại sao không nghĩ Quỳnh mang hương sắc đến an ủi vuốt ve khi đời người vướng điều bất ý ? Sao không nghĩ linh hồn người đã ra đi trở lại thì thào chào vĩnh biệt qua làn hương hoa thoang thoảng , khi hương dâng lên ngạt ngào cực độ là lúc dứt bỏ luyến lưu , nhẹ nhàng tan dần, biến mất ?"
Thầy xóa bỏ nỗi buồn bã to^i mang đầy lòng khi ấy và Thầy khuyên tôi mang Quỳnh trở về, vì theo Thầykhi Quỳnh cho hoa là duyên đã có .
Thầy cho tôi một cành Giao , Thầy giảng rằng nét phá dọc ngang của Giao hài hòa nét vươn ngạo nghễ của Quỳnh . Cách quấn quyện níu kéo của Giao giữ gìn không để Quỳnh dồn phát hết tinh túy , hồn phách của Quỳnh ra ngoài chỉ trong khoảnh khắc mong manh . Có thể chính những điều này mà Quỳnh cần có Giao chăng ?

Có phải con là linh hồn cha thất lạc
Mượn sắc Hoa làm hương sắc cõi trần
Cha hoang lạnh giữa trùng trùng mộ địa
Nay con về đốt ấm lại tiền thân

Có phải con là giọt máu cha nhỏ xuống
Đã mất tăm trong bóng tối ta bà
Bổng yên lặng một đêm trừ tịch
Đất âm thầm vươn trổ đóa Quỳnh Hoa

Có phải con là mùa xuân phía trước
Là gió hay chim mang tin báo đổi mùa
Con có cả cuộc đời cha chưa sống hết
Nên đau hoài bên gối Mộng năm xưa

Cha mất cả không còn gì nữa
Đường ra đi thăm thẳm lối quay về
Có phải con Cội Hoa Vàng trước ngõ
Rộ cuối đời cha một góc trời quê

Có phải con là thiên đường cha mất dấu
Nên cha trôi hoài trong địa ngục u minh
Cha vuột cả một thời niên thiếu
Còn lại con là hơi thở chính mình

Cha vẫn đợi như chưa từng gặp gở
Linh hồn cha trong thân xác của con
Nếu không thể làm thân Tùng trên đỉnh núi
Là Quỳnh Hoa - con - lồng lộng hương thơm.

Ôi hoa Quỳnh
Chỉ một lần rực nở
Trắng trong và ngát cả đêm thanh

Quỳnh Hoa Khúc 

Rưng rưng hoa nở
Một đóa mong manh
Bàng hoàng cơn gió
Ngơ ngẩn trăng thanh
Hạt sương đậu đầu cành
say - run rẩy
Bầy sao cười, nhấp nháy
báo tin vui
Tiên nga lạc cõi trần ai
Nửa đêm dâng tặng cho đời chút hương
Chân nhẹ bước Nghê Thường diễm ảo
Thân kiêu sa khoác áo trăng vàng ...

Giai nhân -
ta cúi đầu lặng ngắm dung nhan
Dám đánh đổi cả giang san
lấy một phút giây này
bên nàng, say đắm !

...
Sáng mai ra, lung linh trong nắng
Dấu của một cơn mưa vừa qua
Dăm cánh hoa tàn mải miết bay xa
Chỉ còn ta với ta
với tận cùng lạnh vắng ...

Hoa cho đời một thoáng
Người qua đây một lần
Rồi sáng đến hoa tàn
Và người xa vời vợi
Trong nỗi buồn tê tái
Thoang thoảng chút hương phai

Nỗi niềm chi đó ?
Quỳnh ơi !
Úa tàn,
còn để cho đời luyến lưu ...

Triệu Thần

một đời sức kiệt rồi đi
hương bay mi khép biết gì hừng đông 
nam kha thơm một tấm lòng 
tiếc thay kẻ thức mà không thấy gì 

em về trắng áo trong đêm 
tim ai rung động nỗi niềm quỳnh hoa
xem như giâc' mộng thôi mà
hồn hoa ở lại rồi ra ran.g ngày ...

Nghe đâu, thời Tùy Vương Dương Quảng, ông hôn quân một đêm bỗng mộng thấy một cây trổ hoa lạ . Lạ hơn là cùng thời điểm, tại ngôi chùa Dương Ly cổ kính ở Lạc Dương thành, trong đêm khuya bỗng có kỳ tích xuất hiện . Giữa canh ba, sân chùa bỗng rực sáng, hương thơm lan tỏa nơi nơi, khiến dân chúng trong vùng nô nức theo nhau đến xem . Thì ra có một cây bông lạ bên giếng nước đến kỳ nở hoa, một đóa hoa lạ màu ngũ sắc với mười tám cánh lớn ở trên và 24 cánh nhỏ ở phía dưới, hương thơm sực nức lan ra đến ngàn dặm . 

Dương Quảng nghe tin liền yết bảng trong dân gian ai vẽ được hoa đẹp sẽ được trọng thưởng . Các nhà họa sĩ thi nhau vẽ, và có một người vẽ được bức họa vừa ý vua . Cầm trong tay bức họa, nhà vua nghĩ bụng "tranh vẽ đã đẹp nhường này, ở ngoài hoa chắc còn đẹp vạn lần hơn" nên quyết định hạ Dương Châu để ngắm hoa .

Thế là, Dương Quảng sai khai kênh Vạn Hà đến Dương Châu, huy động lực lượng tô tức đến hàng vạn người làm ngày làm đêm cho đoàn thuyền của vua tuần du Dương Châu . Kênh đào xong, một đại lễ được cử hành . Triều đình, bá quan văn võ, và cả hàng ngàn cung nữ theo hầu vua làm thành một đoàn thuyền rình rang, vô cùng xa xỉ . Trong đoàn quan quân hộ giá có cha con Thái Nguyên hầu Lý Uyên . Thuyền vừa cập bến, con của Lý Uyên là Lý Thế Dân đã cùng bạn bè đến thưởng hoa . Thế Dân là kẻ có chân mạng thiên tử (về sau lên ngôi lấy hiệu là Đường Thái Tông), nên hoa nhún mình lên xuống ba lần nghinh đón, khoe cánh trắng, nhụy vàng và làn hương ngào ngạt không gian . Dưới trăng vằng vặc, hoa càng đẹp tuyệt vời . Thế Dân ngắm hoa xong, một cơn mưa to đi qua, và hoa rụng hết ...

Sáng hôm sau, Dương Quảng cùng triều thần xa giá đến xem hoa, chỉ còn trơ cội . Tùy Vương tức giận sai nhổ hết và vứt bỏ . Từ đó, loài hoa lạ này chỉ nở về đêm, và chỉ nở cho những người có lòng yêu .

Đó là truyền thuyết hoa Quỳnh ! Lão đọc được điều này lấy làm thích thú . Vì có lần xem phim "Hoàng Hà Đại Phong Vân" (còn có tên là "Thuyết Đường") đã sẵn lòng ghét Dương Quảng . Cái huyền thoại càng làm cho loại hoa đặc biệt này thêm phần cao quý . Thế nhưng, bao nhiêu lần xem hoa nở, bao nhiêu lần tiếc hoa tàn, lão chưa được thực sự cảm thấy cái hương "ngào ngạt" của Quỳnh (quỳnh hương ?) như vẫn nghe kể lại . Không lẽ giống quỳnh mà lão gặp đều chẳng phải giống quý . Mà rồi cũng chẳng quan trọng mấy, lão thích vì nhiều cái khác nữa, không vì mùi hương không sực nức mà lòng yêu có giảm suy .

Thế còn cành giao ? Cành mà không có lá . Nghe đâu, trồng một nhánh giao bên cạnh gốc quỳnh, quỳnh sẽ nở nhanh và nhiều hơn, như thể vì niềm vui, vì tri kỷ mà dâng tặng cho nhau vậy đó . Nhiều người cũng bàn, "quỳnh" và "giao", biết bên nào là quân tử, và bên nào là giai nhân đây ? Mà quả khó thiệt! Quỳnh vốn hoa, vốn tương xứng với giai nhân . Giao thuộc nhánh (nhành), ai lại đi so sánh với người quân tử ? Kết hợp chúng với nhau, có vẻ cao quý lẫn kênh kiệu, lại có nét gân guốc mà mềm mại, không phân biệt, hóa chẳng phải là một sự tương liên thú vị, cầm sắt hài hòa !

Lão chưa bao giờ được trồng hoa quỳnh cạnh một nhánh giao, nên không biết có thực không! Nhưng nếu được vì tri kỷ để nở ngát hương, vẫn đáng lắm hoa ơi, dù chỉ một lần, dù chỉ để rồi tàn . Huống chi ... Và cái khoảnh khắc thăng hoa đó, vốn không thể đánh đổi .

Lão giờ luống tuổi, mà mỗi lần ngắm quỳnh lên, vẫn còn thấy lâng lâng khó tả. Như cô ND tâm sự, cái cảm giác dường như ngạt thở . Không chỉ vì hương hoa, mà còn vì chẳng dám thở mạnh, sợ hoa chóng tàn, như sợ hạnh phúc chớm thành hình vụt biến . Kiểu như Xuân Diệu nói "không gian như có dây tơ - bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ chia". Chữ sẽ ở đây dùng đắc quá, không phải là sẽ của thời gian, mà là sẽ của sự vật, khe khẽ, khe khẽ, lung linh, lung linh !

Và để kết, lão xin tặng cho những kẻ hữu duyên một một đôi câu của Hoàng Thừa Ngạn đời Tam Quốc, cùng một âm hưởng của Xuân Diệu trong "Chiều", trân trọng, nâng niu ...
" ... Cưỡi lừa qua cầu nhỏ
Thương tiếc khóm mai gầy ... "

Biết đâu đấy, trong đời vẫn còn có những người biết trân trọng, nâng niu ... 

ẤU TÍM

VĂN*THƠ* NHẠC* SƯU KHẢO
HTTP://WWW.VUONGHAIDA.NET
Bạch Cư Dị
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Hoa Khổ Đau
Hải Đà biên soạn và tuyển dịch
Nhạc: MaiĐứcVinh,HuỳnhCôngTrứ, LêMạnhTrùy,MinhThao, PhạmAnhDũng,NguyễnTuấn.
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Phượng Nở Trong Thi Ca
Hải Đà - Vương Ngọc Long
Xuân Về Nhớ Lại Cảnh Tình Xưa
Nhạc: Võ Tá Hân
Thơ Vương Ngọc Long
DVD KARAOKE
1.jpgHNV.jpgdhdk2.jpghdnn.jpg